Họ Nguyễn Thế ở xã Ngọc Động, tổng Hoàng Đạo, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam (nay là tổ dân phố Ngọc Động, phường Duy Hà, tỉnh Ninh Bình), vốn là dòng dõi khoa bảng, có chí khí kiên cường. Từ đời xưa các cụ trong họ Nguyễn Thế ở xã Ngọc Động cũng đã từng áo, mũ, cân, đai, đua chen trong đường danh lợi.
Cây có gốc mới đâm chồi nảy lộc, dâng hoa thơm quả ngọt cho đời. Nước có nguồn mới chia nhánh thành sông, tạo suối thẳm dòng sâu bền vững. Vậy thì, con người cũng phải có Tổ tiên, trường tồn qua từng đời nối dõi, theo huyết thống chia thành dòng họ, để cùng thi đua phấn khởi noi theo. Đất cũng phải có thế hình được vun đắp và trải qua bao năm gắng sức, đặt nền móng dựng nên cơ nghiệp mà tiếp tục mở mang.
Vì vậy, họ Nguyễn Thế ở xã Ngọc Động, tổng Hoàng Đạo, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam (nay là tổ dân phố Ngọc Động, phường Duy Hà, tỉnh Ninh Bình), vốn là dòng dõi khoa bảng, có chí khí kiên cường. Từ đời xưa các cụ trong họ Nguyễn Thế ở xã Ngọc Động cũng đã từng áo, mũ, cân, đai, đua chen trong đường danh lợi. Ở họ Nguyễn Thế cụ Tổ đời thứ nhất làm chức vụ Giám sinh trường Quốc Tử Giám (nay là Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Hà Nội).
Do có công với nước, với dân cho nên vào giữa mùa đông năm Nhâm Tý (1672) cụ Nguyễn Công Tự Ngọc Chính (Quốc tử giám giám sinh) đã được triều đình thời vua Lê Gia Tông ban tặng sắc phong mang bốn chữ “Ân Mông Quốc Sủng”. Bút tích còn đặt tại tổ đường thôn T hái Lai, xã Đại Xuyên, huyện Phú Xuyên, Hà Nội (nay là thôn Thái Lai, xã Đường Xuyên, Hà Nội).
Qua bao phen vật đổi sao dời, họ Nguyễn Thế vẫn duy trì vững nền nếp cũ và trải qua nhiều lần binh biến mà không mòn ý chí kiên trung. Cho đến nay, họ Nguyễn Thế đã là đời thứ mười sáu, gia tộc vẫn bền lòng đoàn kết, tương thân tương ái, cùng nhau nối nghiệp tiền nhân. Nhưng bởi lẽ đất có tuần, nhân có vận. Thịnh, suy, bi, thái là lẽ thường tình. Tán, tụ, hợp, ly là điều vô định.
Đến nay, dòng dõi họ Nguyễn Thế còn dày hồng phúc, con cháu được hưởng lộc Tổ tiên nên đã đi tìm bút tích của tiền nhân để viết lại gia phả cho dòng họ. Tuy chưa được trọn vẹn trăm phần nhưng cũng thỏa chút lòng mong đợi. Những ước mong được sự phù hộ của linh khí Tổ tiên giúp cho tấm lòng thành kính của con cháu sẽ dần dần được toại nguyện.